Bởi vậy, giờ phút này Hốt Nhan Đạt ngoài cảm giác muốn khóc mà không ra nước mắt ra, gần như không còn từ nào khác có thể hình dung tâm trạng của hắn nữa.
Thế là Hốt Nhan Đạt nói: “Nói vậy, ám khí mà Đại Lương dùng hôm nay chính là cái bẫy ngươi vừa nói? Ngươi tới đây, là để báo cho chúng ta rút quân?”
Thấy cục diện đã gần như ngã ngũ, nếu còn tiếp tục đánh nữa, thương vong của Bắc Cương trọng kỵ binh đoàn e rằng sẽ còn thảm trọng hơn.
Trước đó, sở dĩ Hốt Nhan Đạt mãi do dự không biết có nên rút quân hay không, chủ yếu là vì lần này bọn họ mang theo một lượng lớn lương thảo. Giờ đã rơi vào cảnh thiếu trước hụt sau, nếu cứ thế quay về, hắn không biết phải ăn nói thế nào với đại vương Bắc Cương.




